Saturday, March 26, 2011

Kỷ niệm với Tiểu Đoàn Quân Y/ TQLCVN


Kỷ niệm với Tiểu Đoàn Quân Y/ TQLCVN
Và TĐT/TĐQY/ TQLC
Y Sĩ Trung Tá Nguyễn Văn Thế
  Cùng thời điểm năm 1968 tôi được Cục Xã Hội Quân Đội bổ nhiệm về phục vụ cho SĐTQLC, Với chức vụ Trưởng phòng  Xã Hội /SĐTQLC,theo nhu cầu bảng cấp số cấp Sư Đoàn.  Từ 1968 cho đến 3– 4 – 1975. Thì TĐQY/SĐTQLC cũng được thành lập,vị Tiểu Đoàn TrưởngTĐQY/TQLCVN kiêm nhiệm Y Sĩ Trưởng TQLC từ ngày thành lập 1968 cho đến 30-4-1975 là Y Sĩ Trung Tá Nguyễn Văn Thế.  Về phục vụ cho SĐTQLC, Tôi được cấp một căn nhà tiền chế trong trại Nguyễn Văn Nho, Thị Nghè. Bên cạnh nhà của BS Thế. Trở về dĩ vãng:  tôi còn nhớ cứ mỗi lần các con tôi bị bệnh nóng sốt là tôi phải nhờ đến Ông (nếu Không Hành quân xa nhà)chữa bệnh cho các con tôi. Tiểu đoàn Quân Y và Bệnh viện Lê Hưũ Sanh tọa lạc tại Khu Rừng cấmThủ Đức,trong Căn Cứ Sóng Thần, Tại đây có các trại gia binh TĐ1,TĐ6,TĐ7,TĐ8,TĐ9,TĐCB,TĐQY,TTHL    và Căn Cứ Sóng Thần. Khu Rừng cấm  có đặt một ban Xã Hội để ngày đêm trực tiếp giúp đỡ các gia đinh quân nhân cư ngụ trong các trại naỳ khi có bệnh nhân đau ốm, cấp cứu hoặc sanh đẻ,thì ban xã hội liên lạc ngay với TĐQY hay Bệnh viện Lê Hữu Sanh để có xe cứu thương kịp thời đến nhà  đưa đi cứu chữa. Khi có thương binh từ chiến trường đưa về Bệnh Viện Lê Hữu Sanh, hoậcvề Tổng y viện Cộng Hoà thì các  NQN/XH /TQLC tận nơi đến để thăm viếng ủy lạo.  Hàng tháng PXH/SĐTQLC tổ chức  đi thăm viếng và ủy lạo TBB đang điều trị tại BV Lê  Hữu Sanh bằng tặng phẩm và bằng hiện kim. Khi đến nơi, chúng  tôi được BS Nguyễn Văn Thế và BS Trần Mạnh Tường (Y Sĩ trưởng BV LNS) tiếp đón  và, hướng dẫn  đến từng giừơng bệnh hai vị Bác Sĩ cũng đã ân cần thăm hỏi từng người. TĐQY/TQLC và PXH/SĐTQLC không những phục vụ cho Binh Chủng TQLC, Bên cạnh đó cón được phục vụ cho đồng bào qua các công tác Dân sự vụ, PXH/SĐvàTĐQY/TQLC hợp tác tổ chức những địa điểm   đê trợ giúp về Y Tế và Xã Hội. khám bệnh, phát thuốc,chích ngừa và phát tặng phẩm cứu trợ cho đồng bào điạ phương tại những vùng TQLC hành quân nơi có dân chúng lánh nạn chiến tranh cộng sản. (Xem Hình ảnh)

 
Hai ngành Y Tế và Xã Hội công việc cùng là để cứu giúp  người hoạn nạn ,chữa trị ,hàn gắn và xoa dịu những đău khổ của tha nhân. Bởi vậy trước năm 1975, PXH/SĐTQLCvàTĐQY/ TQLC hợp tác làm việc rất hoà hợp và chặt chẽ…Cho đến 30-4-1975,thời cuộc thay đổi, Khi nghe Tổng Thống Dương Văn Minh đầu hang. Vì không thể ở lại với cộng sản nên chúng tôi phải bỏ nước ra đi. Gia đình tôi tìm đường ra bến Bạch Đằng và may mắn lên được một chiếc tàu tên là Tàu “Đông Haỉ,” Ra đến hải phận Quốc tế thì tàu bị hư máy và ngừng tại đó. Còn  BS Nguyễn Văn Thế thì ra đi từ Thị Xã Vũng Tàu, không biết cơ duyên naò mà  gia đinh tôi lại gặp được BS Thế trên cùng một chuyến tàu tên “Đại Dương “khi được người ta chuyển gia đinh tôi qua tàu đó…  Đến Hoa Kỳ Tôi và gia đình đi định cư taị Califonia. Còn gia đình của BS Thế  đi định cư taị Texas. Đến năm 1984 gia đình ông di chuyển về  Califonia và BS Thế đã mở phòng mạch trên đường Bolsa cạnh Mall Phúc Lộc Thọ . Thế là tình Binh Chủng TQLC chúng tôi, các chiến hữu khoác chung một mầu áo “Hoa rừng “laị có  dịp gặp nhau trong những lần hội họp, những bữa tiệc Tất niên, Những ngày kỷ niệm Thành Lập BC/TQLC tại Nam Cali, Hoặc các Tiểu Bang khác, l Gia đình TQLC  laị có dịp gặp nhau để hàn huyên tâm sự ôn laị những kỷ niệm năm xưa và kiểm điểm xem ai còn ai mất…   Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế nguyên là Y SĨ Trung Tá TĐT/TĐQY/ TQLC Trước năm 1975, BS Thế luôn luôn hết long tận tụy với bệnh nhân, Bản tính Bác Sĩ vui vẻ hiền hòa nên được đồng đội các cấp qúy mến… Ra hải ngoại suốt hơn 27 năm dài ,BS Thế có rất nhiều tính nghĩa với Binh Chủng TQLC, Hàng năm BS Thế đã yểm trợ hết lòng trong mọi lãnh vực cần có nhu cầu cuả BC/TQLC , với những ngân khoản đáng kể mà chưa ai có thể làm được, như yểm trợ qũy TPB, quỹ Học bổng, quỹ DSST, qũy yểm trợ Young Marine, ủng hộ tổ chức các kỳ Đại Hội TQLC. Mỗi lần đến phòng mạch để gặp BS,(tôi không        phải là bệnh nhân). Khi đó bệnh nhân của BS Thế còn ngồi dài dài trên dãy ghế để chờ được vào khám bệnh, mà lúc đó đã là 5 giờ chiều, nhìn BS rất là mệt mỏi mà vẫn chưa được
  (  Hình chụp tháng 9- 2010 Kỷ niệm thành lập BC/TQLC tại Nam Cali )
                        
nghỉ ngơi.Trông thấy tôi BS Thế niềm nở vui vẻ: mời Bà Lễ vào đây, BS Thế mở cửa văn phòng và cùng tôi bước vaò, Ông ngồi xuống bàn mở ngăn kéo lấy ra quyển check .Việc này hầu như BS đã biết trước, Vì cứ mỗi lần gần đến kỳ Đại Hội BC/TQLC là tôi đến gặp BS Thế. Tôi còn nhớ năm 2009 Kỳ Đại Hội TQLC tại IOWA, BS Thế đưa cho tôi 3 tấm check, v à  bảo  500$  ủng hộ Học Bổng TQLC,1,000$ ủng hộ TPB/ TQLC  còn 1,000 $ này Bà đưa cho Đại Tá Tôn Thất Soạn để bảo trợ  Đaị Hội cho ông ấy vui. Cách cư sử cởi mở làm cho người nhận cảm thấy thoải mái,dễ chịu thật đúng là “của cho không bằng cách cho” Ngày12 - 1- 2011  tình cờ tôi được một người bạn hỏi tôi BS Thế đang nằm ở Bệnh viện chị có biết không? tôi liền điện thoại về nhà gặp chị BS Thế ,thì chị cho biết :BS Thế bị nhiễm trùng xương sống phải đưa đi giải phẫu ở  Saint Joseph  Hospital Orange. BS sẽ về nhà tĩnh dưỡng, cũng ngày này tôi có gửi lên DĐMX và DĐCB Thông báo về tình trạng sức khoẻ của BS Thế. Sau đó tôi nhận được rất nhiều email hỏi thăm và chúc sức khoẻ cho BS Thế mau bình phục .Tôi in ra và tập chung tất cả email của các anh em và gửi về nhà cho BS Thế đọc. . ,Ngày 16-12-2010, tình trạng đã khả quan, nên BS Thế gửi ra 1 email Đề là “BS Nguyễn Văn Thế cám ơn” BS Thế đã kể tên từng người gửi email cho ông, và tôi đã fw email này lên 2 diễn đàn ngày   17-1-2011,  Trong email Có một đoạn ở phiá cuối ông viết làm tôi rất cảm động:”PS Chị Lễ “chị là bà xã hội vĩ đại “.Người đầu tiên tôi nghe nói chuyện sau khi phẫu thuật với con gái tôi,cháu  (Hương Lan ) là chị. Cám ơn chị rất nhiều về các hoạt động của chị đối với TQLC… Sau 2 tuần BS Thế trở về nhà thì ông laị phải trở vào  Bệnh viện Saint Joseph  để mổ laị vì chỗ mổ nhiễm trùng bị làm độc. 2 ngày trước khi BS Thế đi mổ  , Tôi và NT Phạm Văn Chung có đến bệnh viện để thăm,  thấy BS Thế rất tỉnh táo nói chuyện với chúng tôi, tuy sắc mặt có xanh sao. Sau kỳ mổ này BS Thế không đươc về nhà mà Bệnh Viện đã chuyển ông sang một trung tâm Rehab. Ở đây cứ cách một ngày tôi laị đến thăm ông một lần mà tôi thấy sức khoẻ của BS Thế ngày một xấu đi.  Ngày 20-1-2011 chúng tôi gồm có NT Phạm Văn Chung, CH Trần Vệ, CH Tạ Hạnh, Chị Khanh và tôi, đã hướng dẫn Thiếu Tướng TL/TQLC,( bay qua từ Houston TX )  đến Trung Tâm Rehab để gặp thăm BS Nguyên Văn Thế… Trước 1 ngày  BS Thế phải vào Emergency tôi đến thăm ông và ông đã  nói với tôi : “bà Lễ ơi tôi kiệt sức rồi” , ông muốn uống nứơc, đưa nước và ống hút lên miệng vừa hút vaò là ông bị sặc sụa  nên nước cũng chẳng uống được. Hôm sau ngày 18-2-2011  xe cấp cứu, đã chở ông đi Bệnh viện.,chúng tôi biết được nên đã vội đi thăm ngay. vaò bệnh viện West… phòng cấp cứu ở Anaheim  thì ông đã bị Coma,thở bằng máy,không còn biết gì nữa. cầu  mong có một phép lạ cứu ông.     Nhìn BS Thế từ từ  ra đi mà tôi thấy đau lòng !.   Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế đã vĩnh biệt chúng ta, các Chiến hữu TQLC mà ra đi vào ngày 21-2-2011 tại ICU Saint Josept  Hospital thuộc  thành phố Orange.  Để thương, để  nhớ cho bao nhiêu người còn ở laị.
                 Westminster ngày 15 tháng 3 năm 2011
                                  MX Trần Thị Huy Lễ.

Saturday, February 26, 2011

An Táng Trung Tá Bác Sĩ TQLC Nguyễn Văn Thế 2/26/2011 / Huntington Beach California


Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế
Người thể hiện lòng nhân


Các bạn ơi
nhân từ là một điều có thật
và chỉ những con người
được nhận
cưu mang
ân huệ
an ủi
tình thương
mới thấy rõ mặt thật của nhân từ

Ôi ! cái ngày vị bồ tát bỏ ra đi
ai cứu độ những linh hồn đọa lạc
một người mất ngàn vạn người thương tiếc
đời quay cuồng xao động những bon chen
một đóa sen bừng nở giữa ao bùn
hương tinh khiết tỏa lan trong gió thỏang

tôi muốn viết những lời thơ ca tụng
nhưng ngẹn lời vì người có cần đâu
trong kiếp trăm năm vạn nỗi u sầu
người ban phát tình thương không mệt mỏi
cho niềm tin những mảnh đời u tối
tháng năm dài vằng vặc tựa trăng sao

Phố Bolsa hôm nay
lẫn trong gió tiếng lao xao
có tiếng khóc thầm của những người ở lại
thương tiếc lắm tấm lòng người vĩ đại
bấy nhiêu năm vẫn chói một mầu son

Xin cho tôi gởi một đóa sen
đưa tiễn hương linh người về cõi phúc
cảm ơn người về bài học nhân từ
cho tôi biết nhân từ là có thật !

        28/2/2011


Chị Huy Lễ,
Xin gửi đến Quý Vị một bài thơ của một người Bạn Trung Học của MX Nguyễn Xuân Tùng TD/YTTB, MX Nguyễn Quang Đan VP/TL, MX Bác Sĩ Phạm Vũ Bằng TĐ/QY nghe tin Bác Sĩ Thế về cõi Vĩnh Hằng đã làm một bài thơ để tỏ lòng mến tiếc và kính phục lòng nhân từ của Bác Sĩ Thế. Tùng sợ vì chưa liên lạc với các diễn đàn mũ xanh khác và Anh Hòa Phạm nên các Anh sẽ không mở Email của Tùng nên nhờ Chị FW thư này đến các chiến hữu Mũ Xanh trong diendancopbien, diendanmuxanh, hoavanpham. 
Cám ơn Chị.
MX Nguyễn Xuân Tùng TĐ/YTTB.



























































Để biết tại sao Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế, nguyên Y Sĩ Trưởng Sư Đoàn TQLC của QLVNCH lại được các anh chị em homeless ở khu Bolsa,
Little Sàigòn kính trọng gọi là Cha Già hay vị Bồ Tát Thời Đại, xin mời Quý Vị đọc bài viết dưới đây.
****************************

Thương Tiếc Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế Vị lương y của người homeless Bolsa
WESTMINSTER - Tin Bác Sĩ Quân Y Nguyễn Văn Thế, có phòng mạch tại đường Bolsa, giữa lòng Little Saigon, tạ thế sáng 21 tháng 2 khiến nhiều người xúc động,
dù họ không là thân bằng quyến thuộc của ông.



Những người “homeless” ở khu Bolsa nói về vị ân nhân chung là bác sĩ quân y Nguyễn Văn Thế,
vừa qua đời sáng Thứ Hai, 21 tháng 2. (Hình: Hà Giang/Người Việt)

Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt qua điện thoại, nữ ca sĩ Thanh Mai bảo rằng, bà “rất buồn, rất thương tiếc,” vì theo bà, trong cộng đồng mình “rất hiếm ai có được tấm lòng hay trái tim như thế!”

“Phải nói bác sĩ Thế là người có trái tim Bồ Tát!” Ca sĩ Thanh Mai chia sẻ.
Rồi bà kể lại một câu chuyện khiến bà “rất ngạc nhiên, cảm kích, và nhớ mãi.”
Ðó là lúc bà mới từ Pháp sang Hoa Kỳ, chân ướt chân ráo, chưa có bảo hiểm sức khỏe, con gái của bà bị té, và bị chiếc vòng cẩm thạch bể đâm vào tay chảy máu rất nhiều. Bà được một người quen giới thiệu đưa con đến gặp Bác Sĩ Thế.
“Bác sĩ tự tay rửa vết thương, tự tay cắt và may lại, rồi không lấy tiền gì hết!”
“Lúc đó tôi rất lấy làm lạ,” ca sĩ Thanh Mai kể, vì “mình không quen biết gì với bác sĩ hết!”
Ca sĩ Thanh Mai cho rằng, có thể Bác Sĩ Thế cũng không nhớ là đã giúp bà, và sau này bà cũng không có dịp phải nhờ đến lòng tốt của bác sĩ nữa, nhưng “điều ông đã làm, tôi thực sự không bao giờ quên được.”
Không riêng Thanh Mai, trong số những người thương tiếc Bác Sĩ Thế, còn có một nhóm người khác, rất đặc biệt!
Họ ở mọi lứa tuổi, đến từ những nẻo đời khác nhau, và có những quá khứ rất cá biệt, nhưng đời sống đã vô tình đưa đẩy họ đến gặp nhau ở hàng hiên của tiệm bánh mì Lee's Sandwiches, trên một góc của Bolsa, gần đối diện phòng mạch của Bác Sĩ Thế phía bên kia đường.
Ðó là nơi họ thường xuyên tụ tập để chia sẻ nỗi niềm mà chỉ có những người “homeless” - vô gia cư - như họ mới có thể hiểu được.
Và buổi chiều được tin Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế từ trần, họ có thêm một điều nữa giống nhau: Cùng chung một niềm thương tiếc.
Họ đứng tụm vào nhau, nét mặt buồn rầu, tư lự, nhưng cùng đua nhau kể, như sợ nếu không kể thì sẽ mất cơ hội nói về một vị lương y mà họ hết sức quý mến, và chịu ơn.
“Bác Sĩ Thế chết rồi! Em mới nghe tức thời thôi!” Một người nói.
“Buồn lắm! Buồn như mất một cái gì lớn lắm lận!” Người khác tiếp lời.
“Tụi tôi ở đây là người không nhà! Bác sĩ giúp cho anh em ở đây nhiều lắm!” Một người đứng tuổi giải thích với phóng viên Người Việt.
Một người trẻ tuổi, tên Ba, kể: “Ông giúp cho bữa ăn. Chiều chiều, anh em nào đói bụng, không có tiền ăn, tới đây, bác sĩ cho anh em mỗi đứa 5 đồng.”
Một người trẻ tuổi tên Cường tiếp lời: “Mà không phải bác sĩ giúp năm bữa nửa tháng thôi đâu, giúp nhiều năm lắm lận!”
“Giúp nhiều năm rồi, năm, bảy năm rồi. Có lúc tụi em kéo đến phòng mạch gần hai chục đứa!”
“Thoạt đầu, sau giờ làm việc, tụi em kéo vào phòng mạch hết, sau này tụi em nghe mấy bệnh nhân nói sao bác sĩ cho mấy anh em không nhà (homeless) vô nhiều quá, sợ dơ phòng mạch, tụi em sợ bác sĩ mất khách, cho một anh em vào thôi rồi mang tiền bác sĩ cho đưa ra cho các anh em khác.”
Như sợ các bạn nói hết, một người khác tên Châu cắt ngang: “Còn em nè, em là ngày nào em cũng tự vô trong chỗ ổng khám cho bệnh nhân luôn, chính tay bác sĩ cho em lúc 10 đồng, lúc 5 đồng, đi ăn.”
“Hồi đó, em ở dưới đường Main, em ở tù về, không có tiền trả tiền tòa, tới ngày trả tiền tòa mà không có tiền thì phải vô lại tù. Em thì không có ai giúp vì em homeless, em nói: ‘Bác Sĩ Thế, giờ con còn thiếu 50 đồng tiền tòa.’ Bác sĩ nói không sao, rồi cho em 50 đồng, rồi cho em tiền đi tắm rửa, rồi cho tiền đi ăn uống nữa.”
Một người đứng tuổi từ tốn cho biết bác sĩ tốn tiền với họ nhiều lắm, “ngày hơn cả trăm bạc,” vì “có bữa tụi tôi kéo đến mấy chục người.”
“Còn em, cách đây mấy tháng em bị chó cắn, chó cắn em ngay cái ngực, còn cái thẹo nè, cắn đau lắm. Em kéo vô phòng mạch, ông băng cho em, cho thuốc em uống, dặn em hoài, là phải uống thuốc một ngày hai lần, còn cho thêm 20 đồng nữa.” Một người nói.
Người khác kể lể: “Chiếc xe của bác sĩ đi, đậu đằng sau, mỗi ngày em rửa em chùi sạch bóng, em rửa xong bác sĩ cho em 20 đồng. Em nói chỉ làm giúp để cám ơn bác sĩ, không nhận tiền, nhưng bác sĩ không chịu, bắt em lấy tiền vì biết hoàn cảnh của tụi em.”
“Ai cần gì ông cũng giúp, ai đau ổng khám bệnh cho. Nghèo thì khám không lấy tiền, rồi còn cho thuốc, còn dặn phải uống thuốc cho đúng giờ mới hết!”
Họ lắng nghe câu chuyện của nhau, rồi cùng nghĩ về vị ân nhân vừa qua đời.
Một người cất tiếng: “Tụi em biết ông bịnh, vì phòng mạch đóng cửa hoài, vậy mà nghe tin ông mất, sững sờ, buồn quá!”
“Người đâu mà tốt quá không biết, tốt còn hơn Bồ Tát nữa, Bồ Tát đâu có giúp tụi em được gì đâu!”
Một người tên Ba nói: “Lâu lâu, nhớ bác sĩ, em bước qua đường nhìn phòng mạch coi bác sĩ về chưa. Rồi hôm nay thì nghe tin ông chết!”
“Tụi tôi nghèo, nhưng đang tính góp tiền mua cho bác sĩ một vòng hoa, rồi đi viếng...” Người đứng tuổi vừa nói vừa lắc đầu.
Nắng tắt, từ bên hông tiệm Lee's Sandwiches, mọi người chợt cúi đầu rồi lại ngước mắt lên, hướng về phía phòng mạch Bác Sĩ Thế.
Có thể, một số trong họ sẽ tìm cách đến để thăm bác sĩ ở nhà quàn, có thể họ sẽ đến để đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng.
Và sau đó, họ thôi, sẽ không còn bao giờ được nhận từ ông những săn sóc mỗi khi bệnh tật hay đói lòng.
Họ sẽ nhớ mãi nụ cười hiền hậu của ông, những đồng tiền ông dúi vào tay họ cho những bữa cơm chiều.
Nhưng hơn tất cả, điều mà họ sẽ nhớ nhất chính là cử chỉ của Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế - những cử chỉ củng cố cho họ niềm tin, và nhắc nhở họ, rằng lòng nhân là một điều có thật.

Hà Giang/Người Việt
  Bài viết trên hiện còn được posted tại:
 Ước mong trong số đông bác sĩ người Mỹ gốc Việt hiện đang hành nghề tại Orange County, CA., có thêm năm ba vị nữa có tấm lòng và trái của Bác Sĩ Thế?
 PĐSan
 ************************************************** 
Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế: Có một đám tang như thế
HUNTINGTON BEACH - Trời chiều xám xịt. Cơn mưa không nặng hạt nhưng đủ quất vào người cơn lạnh tái tê.
Dù gió. Dù mưa. Dòng người đổ vào nhà tang lễ Dilday Brother's Funeral Directors trên đại lộ Beach vẫn không hề suy giảm.
Ðây là những thân thuộc họ hàng.
Ðây là những đồng hương, chiến hữu.
Ðây là những bè bạn láng giềng.
Ðây là những bệnh nhân cũ mới.
Và lẫn trong dòng người xếp hàng dày đặc chờ hơn 45 phút để được vào viếng người nằm trong chiếc quan tài kia có cả những người chưa một lần nhìn thấy mặt người đã khuất lúc sinh thời.

NVT.png
Ông Sơn Vũ, một người không thân thích, không quen biết, đến viếng Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế chỉ vì một lẽ duy nhất: Lòng Ngưỡng Mộ. (Hình: Long Nguyễn/Người Việt)
Họ đến đám tang chỉ bởi một lý do: Lòng Ngưỡng Mộ dành cho người vừa nằm xuống: Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế.
Một chút lòng thành kính, một chút dè dặt, một chút bối rối, người đàn ông ngoài bốn mươi lơ ngơ trước nhà tang lễ, cho biết: “Tôi tên Sơn Vũ, nhà ở Anaheim. Tôi không phải là họ hàng, cũng không là người quen hay bệnh nhân của Bác Sĩ Thế. Tôi ngưỡng mộ ông nên hôm nay đến viếng ông thôi.”
Ông Sơn kể, ông nghe đến tên Bác Sĩ Thế cách đây đã 4, 5 năm, “trong một lần đến tiệm băng nhạc Thúy Nga, họ nói với tôi rằng nếu tôi không có bảo hiểm sức khỏe, cứ việc tìm đến văn phòng Bác Sĩ Thế. Ông ấy sẽ chữa bệnh và chỉ lấy một khoảng tiền rất ít, đâu chừng $15 thôi.”
Nghe vậy. Biết vậy. Và giờ đây nghe tin người bác sĩ đó qua đời, tan sở làm, không kịp về nhà thay quần áo, ông Sơn Vũ vội chạy đến viếng ngay, “sợ không kịp.”
Ngước mắt nhìn về hướng Bác Sĩ Nguyễn Văn Thế đang an nghỉ, ông Sơn Vũ trầm giọng: “Tôi nghĩ đời bây giờ hiếm có những người như vậy, những người làm việc cốt là giúp người khác chứ không vì dành tiền bạc giàu sang. Tôi ngưỡng mộ ông nên đến viếng chứ không là họ hàng, cũng không là bệnh nhân của ông. Vợ tôi kêu tôi đến chia buồn, họ không biết mình là ai cũng không sao.”
“Chưa bao giờ tôi đi dự một đám tang của một người không quen biết như thế này.” Người đàn ông nói.
Ai rồi cũng sẽ về cõi vĩnh hằng.
Nhưng ra đi, và để lại lòng tiếc thương cùng sự ngưỡng mộ cho nhiều người, cả những người không quen. Ðời có mấy ai... (N.L)